[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 94: Long (1)

Chương 94: Long (1)

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

6.028 chữ

15-09-2026

Một lúc lâu sau đó, cả hai không ai nói với nhau câu nào.

Khi ánh nắng ban mai ấm áp trải dài khắp mặt đất, Bạch Thỏ mới đánh thức Manh Dương đang ôm trong lòng.

"Dậy thôi," Bạch Thỏ xoa mái tóc xù bông của cô bé, "về tìm chú Tử Trư nào, sát thương trong người em không thể tích tụ quá lâu đâu."

"Ưm..." Manh Dương khẽ nhíu mày, bàn tay nhỏ mũm mĩm vô thức túm chặt lấy áo Bạch Thỏ, không chịu dậy.

Cao Dương đứng lên, bế Manh Dương đang ngủ say vào lòng: "Đi thôi."

Ba người rời khỏi trường tiểu học Vũ Sơn, lên một chiếc Mercedes màu đen.

Bạch Thỏ lái xe, Cao Dương ngồi ghế phụ, Manh Dương thắt dây an toàn nằm ngủ tiếp ở ghế sau.

Cao Dương ngẫm nghĩ một lát rồi vẫn lên tiếng hỏi: "Cô nghe lén điện thoại của tất cả mọi người à?"

"Trừ đội trưởng và thầy Đấu Hổ ra thì tôi nghe lén tất." Bạch Thỏ thản nhiên đáp: "Giữ bí mật giúp tôi nhé."

"Hiểu rồi." Cao Dương khẽ nhíu mày, "Cô cũng nghi ngờ có nội gián à?"

"Tôi đâu có ngốc." Bạch Thỏ liếc nhanh Cao Dương, "Xem ra không chỉ mình tôi nghi ngờ nhỉ."

"Ừ." Cao Dương nhớ đến Hồng Phong, "Kẻ tấn công tôi tên là Hồng Phong, cô nghe tên này quen không? Hắn hình như còn có một người chị gái. Hắn cướp phù văn của chúng ta là để cứu chị mình, nhưng chị hắn có vẻ đã chết rồi, thế nên hắn mới đến trả thù tôi. Tôi chỉ biết được chừng đó thông tin thôi."

Bạch Thỏ ngẫm nghĩ chốc lát rồi lắc đầu: "Người thức tỉnh ở Ly Thành thì tôi không dám nhận là biết hết, nhưng ai có chút máu mặt tôi đều nắm rõ. Tôi chưa từng nghe qua cái tên Hồng Phong này, tai mắt của tôi cũng thế."

Cao Dương không nói gì nữa. Hắn lại nghĩ đến Vạn Tư Tư đã chết, lồng ngực quặn lên một cơn đau âm ỉ.

"Chuyện bạn cậu... xin chia buồn." Bạch Thỏ hai tay nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước, "Tôi đảm bảo với cậu, chuyện này chưa xong đâu. Thập Nhị Sinh Tiêu không phải dạng dễ bắt nạt."

Một lát sau, Bạch Thỏ lại nói: "Về việc Vạn Tư Tư là người hay Thú, Quỷ Mã đã kiểm tra rồi, cậu có muốn biết không?"

Cao Dương lắc đầu: "Không cần đâu."

"Sao thế?"

"Cô ấy chính là Vạn Tư Tư." Cao Dương quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, "Là bạn của tôi."

Không gian chìm vào im lặng ngắn ngủi thì chuông điện thoại vang lên. Bạch Thỏ một tay cầm lái, một tay bắt máy: "Alo... Được, hiểu rồi."

Bạch Thỏ cúp máy, đột ngột đạp lút ga. Cả người Cao Dương ngửa mạnh ra sau, cảnh vật hai bên đường vụt qua vun vút.

Hắn khó hiểu quay sang nhìn cô: "Sao vậy?"

"Về tầng -6F ngay, có họp khẩn." Ánh mắt Bạch Thỏ lấp lánh, "Đội trưởng cũng tham gia."

"Long á?" Cao Dương hơi ngạc nhiên, rốt cuộc cũng sắp được diện kiến người thật rồi.

"Ừ, anh ấy sắp tỉnh lại rồi." Tâm trạng Bạch Thỏ tốt hẳn lên, cô chớp chớp mắt, khóe môi bất giác cong lên, "Cao Dương, cậu biết lái xe không?"

"Không rành lắm." Cao Dương đáp.

"Tiếc thật, cứ hễ vui là tôi lại muốn sơn móng chân."

...

Một tiếng sau, Thiên Hi Lâu, tầng -6F.

Khi Cao Dương cùng Bạch Thỏ bước vào sảnh căn cứ ngầm, tất cả các thành viên đều đã có mặt đông đủ, tản ra đứng thành từng nhóm hai ba người.

Ngô Đại Hải đang đứng chung với Thiên Cẩu. Sau mấy ngày tĩnh dưỡng, tinh thần gã đã khá hơn nhiều. Ống tay áo bên phải trống trơn được giắt gọn vào thắt lưng, gã dùng một tay cầm máy tính bảng, ngón cái lướt màn hình, khoe bản vẽ thiết kế của một cánh tay cơ khí.

"Thế nào, đỉnh chưa!" Ngô Đại Hải đắc ý ra mặt, "Kỳ Lân Công Hội đang gấp rút làm riêng cho tôi đấy, tháng sau là lắp vào được rồi!""Ngầu đấy." Thiên Cẩu khen, lại hỏi: "Độ linh hoạt ổn không?"

"Ngon lành! Độ tương thích kết nối thần kinh lên tới 84.5%, cấu hình đỉnh nhất hiện tại đấy, tốn của tôi tận 600 đồng Kim Ô." Ngô Đại Hải nghiến răng nghiến lợi: "Đúng là lũ gian thương chết tiệt!"

Theo ý Bạch Thỏ, chuyện Cao Dương lại bị Hồng Phong tập kích tạm thời không công khai. Cao Dương vờ như không có chuyện gì bước tới: "Ngô Đại Hải, chúc mừng ông nhé, tậu hẳn một cánh tay cơ khí cyberpunk."

"Hừ hừ!" Ngô Đại Hải mặt mày hớn hở, giọng sang sảng: "Ghen tị cũng chẳng được đâu! Anh đây gọi là niết bàn trùng sinh, những gì không giết được tôi sẽ chỉ làm tôi mạnh mẽ hơn thôi!"

"Nói hay lắm!" Đấu Hổ bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Ngô Đại Hải và Thiên Cẩu, dang rộng hai tay khoác vai cả hai: "Cần chính là cái tinh thần chiến đấu này, Thập Nhị Sinh Tiêu không bao giờ khuất phục!"

"Mẹ kiếp! Không bao giờ khuất phục!" Được tiền bối khen, Ngô Đại Hải càng thêm kích động.

Cao Dương mỉm cười quay người lại.

Bạch Thỏ, Manh Dương và Tử Trư đang ở cùng nhau. Tử Trư ngồi xếp bằng dưới đất. Manh Dương đã tỉnh, cô bé đặt hai bàn tay lên cánh tay vạm vỡ của Tử Trư, bắt đầu chuyển giao sát thương.

Trên cơ thể Tử Trư bắt đầu xuất hiện đủ loại vết cắt, vết bỏng, cơ bắp ở phổi cũng bắt đầu nứt toác, máu tươi chảy đầm đìa, nhưng rất nhanh sau đó lại tự chữa lành.

Tử Trư mỉm cười, nói nhẹ bẫng: "Lần này lại là ai bị thương thế?"

"Cao Dương." Bạch Thỏ cười giải thích: "Cháu tập luyện với cậu ấy, lỡ tay quá đà một chút."

"Thế này mà gọi là quá đà một chút à!" Tử Trư nhìn sang Cao Dương, ánh mắt xót xa: "Sao đến cả bom cũng lôi ra dùng thế này... Cú thương ở phổi này ác thật đấy, cháu định giết người luôn chắc."

"Ây da chú Tử Trư ơi, cháu biết sai rồi mà, đừng nói nữa," Bạch Thỏ thè lưỡi định lấp liếm cho qua, "Lần sau cháu nhất định sẽ chú ý."

...

"Ting——"

Không biết từ lúc nào, phía sau vang lên một tiếng động khẽ mang đậm cảm giác công nghệ.

Mọi người đồng loạt quay đầu lại. Âm thanh phát ra từ "Long Môn" vốn chưa từng mở cửa cho người ngoài, một dải đèn chìm hình đồ đằng rồng trên cửa vừa sáng lên, rực rỡ lấp lánh.

Ba giây sau, Long Môn từ từ mở ra.

"Đội trưởng tỉnh rồi!" Bạch Thỏ là người đầu tiên lên tiếng.

"Đi thôi, vào hết đi." Đấu Hổ vẫy tay, mọi người lần lượt bước vào Long phòng.

Suốt dọc đường trở về căn cứ, Cao Dương đã hỏi Bạch Thỏ không ít chuyện về Long. Chẳng hạn như vì sao Long lại bí ẩn đến thế, ngay cả nhiều người trong tổ chức cũng chưa từng gặp mặt; vì sao Long lại trẻ như hắn, bởi với tư cách là người sáng lập Thập Nhị Sinh Tiêu, cho dù có thành lập tổ chức từ năm 13 tuổi thì giờ ông ta cũng phải ngoài bảy mươi rồi.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!